Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Trịnh Công Sơn - những tình khúc tôi yêu!



Những khi lòng chao chác trước những biển dâu của đời sống, những  khi những đảo điên của lòng người khôn dò được lẽ đục trong ập đến làm ta chới với và tuyệt vọng, thì khi đó mới thấy những ca từ trong nhạc của Ông, tuy mỏng manh, nhưng nó lại cho ta những dựa đỡ mạnh mẽ biết nhường nào...Nhạc của Trịnh Công Sơn khi cất lên không phải để ta "giải nghĩa", nó nằm êm trong tâm tưởng, nó xoa nhẹ vào vết thương trong lòng, nó an ủi và thủ thỉ những lời vô ngôn... nó không cần hiểu mà cần cảm...và ta cảm về những ca từ đó không bằng tâm cảm người nghe, ta cảm nó, như đang đọc lại nhật ký của chính mình được ghi lại dưới một ngòi viết khác, một màu mực khác...
Và ta an nhiên bước đến trong đời, vẫn những nỗi buồn không dứt bỏ được nhưng đã có thể dịu lại, chịu đựng được và đằm sâu, vì biết đâu đó, đây kia, ta có được an ủi từ Người...
Và đôi khi, thấy được an ủi từ Đời...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét